Kiến thức - Đăng bởi Tiến Tuần Tể 

Bài tiếp theo Tại sao tượng các vị thần Hy Lạp lại khoả thân?

 3    0

Tại sao tượng các vị thần Hy Lạp lại khoả thân?

Người Hy Lạp cổ đại đã sáng tạo và phổ biến khái niệm hiện đại về bản thân con người. Họ khám phá ý tưởng và triết lý về tính cá nhân của mỗi người - rằng mỗi người có một tâm hồn riêng biệt nhưng đồng thời, có sự gắn bó và trách nhiệm với xã hội. Đã bao giờ bạn thắc mắc tại sao vào thời đó, các điêu khắc gia lại tạc tượng khoả thân chưa?

Tại sao khoả thân lại là trung tâm của nghệ thuật Hy Lạp?

Một chiếc bình của người Athen có niên đại từ năm 530 trước Công nguyên mô tả bốn vận động viên tại Thế vận hội Olympic, tất cả đều khoả thân trong khi thi đấu ở các sự kiện. Khoả thân trong nghệ thuật Hy Lạp là một chuẩn mực đến mức người ta có thể kết luận nhầm rằng con người thời đó thường trong tình trạng không mặc quần áo. Nhưng khoả thân nơi công cộng không phải là tiêu chuẩn, trừ khi ở trong phòng tập thể dục hoặc phòng tắm cho từng giới. Đó chắc chắn không phải là tiêu chuẩn để khoả thân được chấp nhận khi cả hai giới đều hiện diện. Vậy tại sao các tác phẩm điêu khắc và tượng Hy Lạp hầu hết là khoả thân?


Tại sao các vận động viên thi đấu lại khoả thân vẫn còn là một bí ẩn nhưng có một điều chắc chắn, đó được coi là đại diện cho sức mạnh hoặc người anh hùng. Đây là một sự thay đổi quan trọng và là lý do tại sao nghệ thuật Hy Lạp vẫn rất phổ biến. Những nền văn minh khác đã diễn tả nét khoả thân trong nghệ thuật của họ trước cả người Hy Lạp nhưng nó luôn là dấu hiệu của sự yếu đuối, xấu hổ hoặc bị sỉ nhục. Tuy nhiên, người Hy Lạp lại thoải mái với việc khoả thân và coi đó là dấu hiệu của phẩm hạnh đạo đức, vẻ đẹp vượt thời gian và chủ nghĩa anh hùng.

Với suy nghĩ này, các nhà điêu khắc bắt đầu tạo tác ra những tác phẩm giống thật hơn, lý tưởng hoá cơ thể con người và tiếp tục hoàn thiện hình thức. Các nhà điêu khắc đã thể hiện những giá trị tích cực như sức mạnh, tình yêu, chiến thắng và lòng trắc ẩn đầy thẩm mỹ bằng cách thay đổi các tư thế và biểu cảm. Việc điêu khắc những bức tượng khoả thân thể hiện các giá trị nội tại và sự thật, rằng bên dưới tất cả, không có gì để che giấu, những gì chúng ta nhìn thấy chính xác là những gì nó đang có. Những thứ được sử dụng để tô điểm cho cơ thể con người, chẳng hạn như quần áo, trang sức, hình xăm và các đồ trang trí khác, thể hiện một cách khiêm tốn vì tạc tượng con người hay các vị thần khoả thân được coi là thể hiện giá trị chân thật của nhân vật.

QUẢNG CÁO


Ngay cả trong các hình ảnh đại diện chiến tranh, người ta có thể dễ dàng phân biệt các chiến binh Hy Lạp với kẻ thù của họ chỉ bằng cách để ý xem chiến binh nào khoả thân.
venus.png
Venus, Ernst Matthäi, 1816 - 1820.

Nghiên cứu giải phẫu tạo hình

Các nghệ sĩ luôn quan sát kỹ cơ thể con người để hiểu rõ trông nó như thế nào và chuyển động như thế nào, thậm chí cử người mẫu tới nhiều lần để nghiên cứu từng chi tiết và với các hình dạng cơ thể khác nhau. Vào thời điểm đó, không có sự phân chia giữa nghệ thuật và khoa học, thay vào đó nó được xem như một chủ đề linh hoạt và hầu hết các nhà triết học, vật lý và nghệ sĩ trôi nổi liên tục giữa các lĩnh vực trong khi họ khám phá những ý tưởng khác nhau.

Nghệ sĩ và nhà khoa học đã mổ xẻ xác người chết để tìm hiểu thành phần và cách thức hoạt động của cơ thể mặc dù Giáo hội Công giáo cấm làm việc này. Cả nghệ sĩ và nhà khoa học đều cho rằng điều quan trọng là sự chính xác và chắc chắn hơn về cách hoạt động của cơ thể con người. Để tìm hiểu xem cơ nào được sử dụng khi một người nắm chặt bàn tay, dân thần kinh nào nhô ra ngoài, cơ nào ở cánh tay hoạt động linh hoạt, tất cả những chi tiết nhỏ này đòi hỏi phải nghiên cứu và mổ xẻ rất nhiều trước khi có thể vươn gần tới sự hoàn hảo. Điều này dẫn đến “chủ nghĩa tự nhiên” trong thời kỳ đầu Phục hưng để hình dạng con người giống với thực tế hơn, ở những vị trí thoải mái và gần với thường ngày hơn.
unnamed.png
Tượng Hercules (Lansdowne Herakles), khoảng vào năm 125

Những nỗ lực và nghiên cứu khoa học cần thiết để tạo ra những tác phẩm điêu khắc chính xác về mặt giải phẫu tạo hình đã khiến các nghệ sĩ được thừa nhận và có địa vị cao hơn so với trước đây, ngang hàng với trí thức và triết gia vì công việc của họ cũng dựa trên nghiên cứu và đại diện chính xác cho loài người.


Theo FormFluent

 
 
     Chia sẻ